Niệm Phật Đường
Welcome
Login / Register

TĐ:2540- “không một vật” mà “dung vạn vật” , “dung vạn vật” mà “không một vật”

Featured video
You need to have the Flash Player installed and a browser with JavaScript support.

Thanks! Share it with your friends!

URL

You disliked this video. Thanks for the feedback!

Sorry, only registred users can create playlists.
URL


Added by Admin in Video Buddhology - Phật Học
309 Views

Description

TĐ:2540- “không một vật” mà “dung vạn vật” , “dung vạn vật” mà “không một vật”
Danh sách phát https://www.youtube.com/playlist?list=PLtgPvP fGoKfpbWa51Buwk0GViSLlfHtqQ
Chủ giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không
Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa
[Tinh Hoa Khai Thị 菁華開示 ] Trích đoạn:02-039-495
Thời gian từ: 00h42:02:08 - 00h49:43:29
Bài giảng Việt Ngữ Download MP3 - MP4 & DivX https://drive.google.com/folderview?id=0Bz7kU yTNUpcVTGRpb1hXUzRNSWc&tid=0Bz7kUyTNUpcVUWZLU m5hT3dfbEEgrid
Nguồn Hoa Ngữ: http://www.amtb.tw/

“Vô nhất vật, nên không rơi vào hữu”. Vô nhất vật. “Dung vạn vật, nên không rơi vào không”, không rơi vào không hữu nhị biên. Như thế nào mới có thể khế nhập? Không khởi tâm không động niệm là khế nhập. Cho nên khởi tâm động niệm, trong kinh điển đại thừa gọi nó là vô thỉ vô minh, vô minh ở trước thêm vào vô thỉ, hiện rõ chân nghĩa, chân lý của nó. Vô thỉ là không có bắt đầu, không có bắt đầu là nói với quý vị rằng đây là giả, không phải thật, chớ coi đó là thật. Vì sao vậy? Nếu coi là thật quý vị lại khởi phân biệt, khởi chấp trước, như vậy là xong, lập tức bị đọa lạc. Bởi thế thêm vô thỉ vào là nhắc nhở quý vị, nó không có bắt đầu. Không có bắt đầu, nó cũng không có kết thúc.
Vô thỉ đương nhiên là vô chung, vô sanh đương nhiên là vô diệt. Tất cả pháp vốn không sanh không diệt, tất cả pháp vốn vô thỉ vô chung. Nếu có thỉ có chung, nó là thật, không phải giả. Có sanh có diệt cũng là thật, cũng không phải giả, căn bản không có sanh diệt.
Chúng ta phàm phu đang mê, mê gì? Trong vô sanh vô diệt, cho rằng có sanh có diệt, là vì mê. Vô thỉ vô chung cho rằng nó có thủy có chung, đây là mê. Mê ngộ chỉ trong một niệm. Một niệm mê, niệm niệm mê, một niệm giác, niệm niệm giác. Làm sao để chuyển mê thành ngộ? Đây là đầu mối trọng yếu tu hành của Phật pháp đại thừa. Vô nhất vật là tánh đức, tự tánh vốn như vậy. Dung vạn vật cũng là tánh đức, cũng vốn là như vậy.
Vô nhất vật mà dung vạn vật, song chiếu không hữu. Dung vạn vật mà vô nhất vật, không hữu nhị biên đều không tồn tại. Phật pháp đặt cho nó một cái tên gọi là “tùng dung trung đạo”, trong kinh văn chúng ta gọi là “thích đắc kỳ trung”. Thích nghĩa chính là thích hợp, đắc là khế hội, trung là trung đạo.
Như trong Kinh Kim Cang nói: “Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm, vô trụ tức sanh tâm, sanh tâm tức vô trụ”. Ngài Huệ Năng từ câu này mà đại triệt đại ngộ, minh tâm kiến tánh. Chỗ ngộ của mỗi người không tương đồng. Có người giác ngộ từ trong câu này, có người giác ngộ ở câu khác, có người thấy sắc mà ngộ, có người nghe âm thanh mà ngộ, còn có người ngửi hương nếm vị mà khai ngộ. Đây chính là duyên của mỗi người không giống nhau, nên tám vạn bốn ngàn pháp môn, mỗi pháp môn đều là duyên khai ngộ. Duyên khác nhau, sai biệt hoàn toàn, nhưng nhân tương đồng, nhân là gì? Là thanh tịnh bình đẳng.
Quý vị xem ở trước: “Vô nhất vật mà dung vạn vật, song chiếu không hữu. Dung vạn vật mà vô nhất vật, không hữu câu mẫn”, đây là nhân, ở trong cảnh giới này, không nhất định là duyên gì, lập tức khiến quý vị khai ngộ, kiến tánh. Cảnh giới này là ranh giới của khai ngộ. Một người ở trong cảnh giới này sẽ có cảm, không có tâm, không muốn cảm, họ tự nhiên có cảm. Hay nói cách khác Chư Phật Bồ Tát có duyên với quý vị, quý vị ở trong cảnh giới này họ sẽ biết, họ biết nên nhất định đến giúp. Vì quý vị có cảm, cảm này là minh cảm. Ứng của họ hoặc là hiển ứng, hoặc là minh ứng. Nhất định có ứng, ứng giúp quý vị khế nhập, đây gọi là minh tâm kiến tánh, kiến tánh thành Phật.

Show more

Commenting disabled.
RSS