Niệm Phật Đường
Welcome
Login / Register

Latest Articles


  • THÁNH ĐỊA: BẢO GIANG – BẢO SƠN – BẢO HÀ …

     

    “THÁNH ĐỊA:  BẢO GIANG – BẢO SƠN – BẢO HÀ …”                                    

      * * *

     Đố ai biết Bảo-giang môn
    Là nơi Thánh-địa Thiện-tôn định phần.
    Làu làu ngọc chiếu cảnh trần,
    Là nơi Tiên, Phật, Thánh, Thần xuất thân.
    Xuất kim thân, hóa kim thân,
    Ly nơi Đông thổ xoay vần Tây-phương.
                                                                                                 

    *

    Lạc Hồng rỡ rỡ chốn triều ca

    Mới biết nhà Nam có bảo hà

    Xích Tử ra đời an vạn quốc

    Hào quang chói rạng khắp gần xa.

    *

    Bốn phương cùng động can qua

    Tìm cho được chốn tam hoà  (1) bảo thân

    Nhắn cùng những khách tu chân

    Đừng ngơ ngác giữa đường trần mà nguy

    Cuộc thề suy lòng người suy

    Đông Nam đại loạn chia ly muôn phần

    LỐI VÀO “BẢO GIANG” (THÁNH ĐỊA)

                                              (sơ đồ do TrạngTrình vẽ trước 500 năm)

                                                                *

                                    1.  Mùa thu gió bấc lạnh lùng

                                    2.  Cua kình trở gọng về cùng lũ dê

                                    3.  Cuộc đời xem tợ trò hề

                                    4.  Nực cười lủ chó còn mê lợi quyền

                                                                            Trạng Trình

     “BẢO GIANG” – (THÁNH ĐỊA)  LỐI VÀO

                                                    (Do Đức Thầy Tây An vẻ trước 160 năm ).

                                              12.   Ghe vàng trôi mé biển dẫy đầy

                                              13.   Thuyền chèo mát nước tới rày Kiến-An

                                              14.   Nhà cột vuông kèo bản sữa sang

                                              15.   Nhà thờ Tấn-đức cha toan lo rày

                                              16.   Tổng Định-hoà người đến dẫy đầy

                                              17.   Tứ phương tùng phục hội nầy thảnh thơi.

     

         VỊ TRÍ: “BẢO GIANG” (THÁNH ĐỊA)

                                                                       (Của Phật Thầy Tây An)

    1        Nho -Thích - Đạo Thiên địa tâm bào

    2        Ý sao chẳng biết Phật nào ở đâu

    3        Biển lai láng chỗ cạn chỗ sâu

    4        Đất bằng chỗ thấp biết đâu chỗ gò

    5        Sông không cầu tạm giả đưa đò

    6        Độ phu rước khách giọng hò ngâm nga

    7        Rước bộ hành lại chợ ma ha. 

    ĐƯỜNG VỀ “BẢO GIANG” (THÁNH ĐỊA)

                                       (Bức thơ của Phật Thầy Tây An - 160 năm trước)                                    

    1.    Tác công nghiệp cho kẻ biên thuỳ

    2.    Quang lầm tích hậu Bửu Kỳ Sơn Hương

    3.    Mạc đạo xà vo giác phi ơn

    4.    Thành lòng chí thế Bửu Sơn mưu trời

    5.    Lời dặn dò vi thiện ở đời

    6.    Mảng lo thiếu kẻ đổi đời thay vương

    7.    Mạc nhà trụ xử mất nhà Thương

    8.    Quy lai Tây Bá tứ phương phục tùng

    9.    Túc văn võ hội chiếm anh hùng

    10.         Tam du hưng thới tương phùng trí tri

    11.         Vận bất tề chịu chữ ngu si

    12.         Phòng cơ tích đạo trí tri kiệt hào

    13.         Ba bực khôn để chỗ nào

    14.         Dại thời ba bực anh hào ba căn

    15.         Khi tối trời khi lại có trăng

    16.         Trường sanh nhựt nguyệt hiệp căn đêm ngày.

     

     

     

     

    Read more »
  • A DI ĐÀ PHẬT NHẤT TỰ TÂM CHÚ

     

    Chơn ngôn “Hật Rị”. 
    Om A Mi Tabha Hrih. 
    Úm A Di Đát Phạ Hật Rị Sa Ha.

    Câu chú này luôn luôn đi theo với Úm Ma Ni Pát Mê Hum (Hồng). Căn cứ theo chư sư truyền lại, nên thêm Úm A Di Đát Phạ và thêm chữ Ta Ha cũng được.

    Kinh dạy: Chữ Hật Rị (HRIH) Đủ bốn chữ thành một Chơn ngôn. Chữ Hạ tự môn, nghĩa là tất cả pháp nhơn bất khả đắc. Chữ RA tự môn, nghĩa là tất cả pháp ly trần. Trần nghĩa là ngũ trần (sắc, thinh, hương, vị, xúc). Cũng gọi hai món chấp trước năng thủ và sở thủ. Chữ Y tự môn, là tự tại bất khả đắc, hai điêm ác tự nghĩa. Chữ Ác gọi là Niết Bàn. Do giác ngộ các pháp vốn không sanh, đều xa lìa món chấp trước, chứng được pháp giới thanh tịnh. Chữ Hật Rị này cũng nói làm tàm (hổ thẹn), nếu nói đủ là tàm quí (hổ thẹn), tự thẹn với lương tâm mình và xấu hổ đối với kẻ khác, vì thế nên không làm tất cả điều bất thiện vậy. Đầy đủ tất cả pháp lành vô lậu vậy. Cho nên Liên Hoa Bộ cũng gọi là Pháp Bộ.

     

    Do gia trì chữ Hật Rị này mà ở thế giới Cực Lạc, nước, chim, cây, rừng đều diễn nói pháp âm. Rộng như trong kinh đã thuyết minh. Nếu có người nào trì một chữ Chơn ngôn này, có công năng hay diệt trừ tai họa, tật bệnh. Sauk hi chết sẽ sanh về cõi An-Lạc quốc, được thượng phẩm thượng sanh. Đây là nhứt thông tu Quán Tự Tại tâm Chơn ngôn của người tu hành và cũng là hay trợ giúp cho các người tu các bộ Du Già vậy.

    Read more »
  • Thực hành Pháp với sự chân thành

    Thực hành Pháp với sự chân thành

    Đạo sư Padma nói: Nếu con muốn thực hành Pháp từ cốt lõi lòng con thì có một cách.
    Công chúa Tsogyal hỏi: Đó là cách gì?
    Đạo sư nói: Khi nhập mình vào sadhana, hãy thoát khỏi tham và sân.
    Khi con nghiên cứu trong đường lối đúng, hãy mặc áo giáp nhẫn nhục.
    Khi ở trong những chốn ẩn cư, chớ dính mắc vào thức ăn và của cải.
    Nếu con khao khát Pháp dẫn tới chứng đắc, hãy theo một Đạo sư đã đạt được thành tựu.
    Nếu con đã gặp một vị Thầy cao cả, chớ làm ngược lại Ngài mà hãy cố gắng tốt nhất để làm vừa lòng Ngài.
    Khi con cảm thấy nghi ngờ về Pháp, hãy hỏi Đạo sư của con để có được lời khuyên bảo.
    Khi bà con thân thuộc chống lại con, hãy cắt đứt mối ràng buộc dính mắc của họ với con.
    Hãy ném bỏ sự xao lãng do những chướng ngại hay ma quỷ.
    Hãy thực hành tức thời không trì hoãn.
    Chớ mong muốn tụ họp mà hãy ở trong đơn độc.
    Những bạn bè và của cái, thân thuộc và đồ vật, tất cả đều huyễn, thế nên hãy bỏ chúng.
    Tham luyến và hung hăng sẽ sinh ra nếu con ở chung với những người khác.
    Hãy sống một mình và dấn thân vào thực hành tâm linh.
    Nhiều thứ tiêu khiển sẽ chỉ làm gián đoạn sự thực hành của con, thế nên hãy từ bỏ chúng.
    Bất luận thế nào, người không thể dấn thân vào thực hành tâm linh sẽ không tìm ra hạnh phúc chân thực.

    Giữ gìn những cam kết thệ nguyện (Samaya)

    Đạo sư Padma nói: Khi thực hành Pháp, con phải giữ gìn những cam kết thệ nguyện. Có vẻ người ta chỉ vi phạm những cam kết thệ nguyện bởi vì họ không thể chịu đựng khó nhọc.
    Công chúa Tsogyal: Điều ấy nghĩa là gì?
    Đạo sư nói: Có những người vi phạm giữ bí mật về Đạo sư của họ, tuyên bố mình là người học Đạo, và chỉ quảng cáo sự tu hành của mình.
    Có những người vi phạm có ý định làm một cúng dường cho Đạo sư của họ và rồi đổi ý, giữ đồ cúng dường lại một cách dối trá như một phần của tài sản của họ.
    Có những người vi phạm lừa gạt cả Thầy lẫn bạn đạo của họ.
    Có những người vi phạm gièm pha vị Thầy từ ái của họ và rồi khoe khoang tiếng tăm của họ.
    Có những người vi phạm phóng chiếu những lỗi lầm riêng của mình lên vị Thầy và còn tự cho là có cam kết thệ nguyện thanh tịnh.
    Có những người vi phạm nghĩ rằng họ có thể phê phán tấm gương đời sống không thể phê phán của Thầy họ.
    Có những người vi phạm nói lên những đức hạnh của Thầy họ cho những người khác nhưng mục đích lại nhắm vào sự cạnh tranh với Ngài.
    Có nhiều người ương ngạnh tuyên bố họ có hiểu biết mà lại không từng nghe những giáo lý tuyên bố họ đã chín thành quả mà không từng nhận truyền pháp và tuyên bố họ có những giáo huấn khẩu truyền mà thật sự chưa nhận được chúng. Như vậy, chỉ có một ít người nhận được những ban phước và thần lực gia hộ.

    Niềm tin bền vững 

    Đạo sư Padma nói: Khi thực hành Pháp, chỉ có niềm tin bền vững là rất quan trọng. Có mười nguyên nhân khởi lên niềm tin.
    Công chúa Tsogyal hỏi: Đó là những nguyên nhân nào?
    Đạo sư nói: Hãy nhận biết rằng những hành động, lợi và danh hiện tại của mình không chứa đựng hạnh phúc.
    Hãy tin vào nhân quả của những hành động thiện, ác.
    Hãy cảm thấy mệt mỏi chán ngán (với sanh tử) trong khi nhớ rằng con sẽ chết.
    Hãy hiểu rằng tài sảncủa cảivợ con và thân thuộc là không quan trọng vì họ sẽ không theo con qua cái chết.
    Hãy hiểu rằng con không có quyền chọn lựa nơi chốn trong đời tới của con, vì không chắc chắn con tái sanh ở đâu.
    Hãy nhận biết rằng không thực hành Pháp không đã có được một thân người trọn vẹn con sẽ rời bỏ đời này với hai bàn tay trắng.
    Hãy nhận biết rằng bất kể nơi nào con sanh ra trong sáu cõi sanh tử con cũng không bao giờ vượt khỏi khổ đau.
    Hãy nghe về những phẩm tánh cao siêu của Tam Bảo.
    Hãy thấy biết những hành động đặc biệt của vị Thầy thiêng liêng là những phẩm tánh tốt đẹp.
    Hãy tụ họp với những bạn đạo tốt họ trung thành với đức hạnh.
    Người nào nhớ hay làm khởi lên những điều này sẽ ra khỏi sanh tử. Nhưng có phải chỉ làm khởi lên một điều thôi cũng là khó khăn ư?

    Mười ba sự từ bỏ

    Đạo sư Padma nói: Nếu con muốn thực hành Pháp từ cốt lõi trái tim mình, con phải có mười ba loại từ bỏ.
    Công chúa Tsogyal hỏi: Đó là những điều gì?
    Đạo sư nói: Nếu con không thể từ bỏ quê hương con không thể đánh bại Ma kiêu mạn.
    Nếu con từ bỏ những hoạt động của một gia chủ con sẽ không tìm ra thời giờ để thực hành Pháp.
    Nếu con không thực hành Pháp khi con cảm thấy niềm tin con sẽ không chấm dứt được dòng nghiệp.
    Khi chính con không có niềm tin, thì đừng chê trách những người khác.
    Nếu con không thể bỏ những thứ sở hữu của mình, con sẽ không thể đoạn dứt được những công việc thế gian.
    Nếu con không xa cách thân thuộc, con sẽ không dứt được dòng tham luyến và sân hận.
    Nếu con không thực hành Pháp ngay bây giờ, không chắc chắn con sẽ tái sanh ở đâu trong đời tới.
    Nếu con ước nguyện làm điều gì trong tương lai thay vì làm nó ngay bây giờ khi đang có cơ hội, không chắc bao giờ cơ hội lại xảy ra.
    Chớ lừa dối mình, hãy cắt đứt những tham vọng của con và hãy thực hành Thánh Pháp.
    Hãy từ bỏ thân thuộc và bạn bè, người thương yêu và tài sản. Nếu con làm như vậy ngay bây giờ, điều đó là ý nghĩa nhất.
    Chớ xúc tiến một địa vị xã hội không đức hạnh mà chắc chắn con không thể mang theo vĩnh viễn, hãy xúc tiến những hành động đức hạnh chắc chắn không thể không làm.
    Chớ làm những chuẩn bị cho ngày mai không hẳn sẽ cần thiết, thay vì thế hãy dấn thân vào việc chuẩn bị cho cái chết bằng sự thực hành tâm linh. Đó là điều thực sự cần thiết.
    Nếu con nỗ lực trong việc thực hành Pháp, con không cần phải lo nghĩ về thực phẩm và áo quần, chúng sẽ tự động có. Ta chưa bao giờ nghe hay thấy ai chết vì đói trong khi thực hành Pháp.

    Mười ba việc quan trọng 

    Đạo sư Padma nói: Để thực hành Pháp một cách thành thật, con phải thực hành mười ba việc quan trọng này.
    Công chúa Tsogyal hỏi: Đó là những việc gì?
    Đạo sư nói: Quan trọng là theo học một Đạo sư có phẩm tánh tốt.
    Quan trọng là theo học một thời gian dài một Đạo sư có những giáo huấn khẩu truyền.
    Quan trọng là có lòng sùng mộ kiên định vào Tam Bảo cao cả.
    Quan trọng là tránh hành vi không đức hạnh và xấu xa dù tinh tế nhất.
    Quan trọng là suy nghĩ về vô thường ba lần trong ngày và ba lần trong đêm.
    Quan trọng là tinh tấn trong việc thực hành Pháp đức hạnh.
    Quan trọng là nuôi dưỡng từ bi cho mọi chúng sanh trong mọi thời điểm.
    Quan trọng là dứt bỏ sự bám chấp vào những hình tướng và vật chất một cách thiện xảo.
    Quan trọng là có được xác tín vào những giáo lý khẩu truyền là  không thể sai lầm.
    Quan trọng là giữ gìn những cam kết và thệ nguyện theo cách đúng đắn.
    Quan trọng là thông tỏ tự tâm của con.
    Quan trọng là không tiết lộ những giáo huấn bí truyền cho những người không thích hợp.
    Khi thực hành, quan trọng là tự mình nỗ lực và ở trong những chốn hẻo lánh.
    Khi con thực hành những điều này, sự thực hành Pháp của con sẽ thành công.

    Cách thức của Pháp 

    Đạo sư Padma nói: Nếu con muốn thực hành Pháp, đây là cách thức.
    Công chúa Tsogyal hỏi: Người ta phải làm gì?
    Đạo sư nói: Nếu con muốn tri giác nghĩa của pháp tánh, con phải theo một Đạo sư.
    Nếu con mong muốn thoát khỏi sanh tử, con phải từ bỏ đời sống của một người chủ gia đình.
    Nếu biết rõ rằng con phải chết, con phải thực hành Pháp.
    Nếu mong ước thực hành bất nhị, con phải từ bỏ những hoạt động.
    Nếu muốn hoàn thiện những phẩm tính tốt, con phải hoàn thành những thực hành.
    Nếu muốn xua tan đau khổ, con phải từ bỏ những tín đồ và quyến thuộc.
    Nếu muốn đạt được kinh nghiệm, con phải thường xuyên nhập thất trên núi.
    Nếu muốn thoát khỏi bám luyến, con phải từ bỏ quê hương.
    Nếu muốn nhìn một cảnh tượng, con phải nhìn vào tấm gương trong sáng của tâm con
    Nếu muốn thành tựu, con phải sùng kính guru, yidam và dakini trên đầu con.

    Dường như chưa có ai thực hành thật sự những giáo lý của giải thoát.

    Sự kiên nhẫn

    Đạo Sư Padma nói: Khi thực hành Pháp từ tận đáy lòng, con phải có sự kiên trì nhất.
    Bà hỏi: Thưa, điều này có nghĩa gì?
    Vị Thầy nói: Bạn bè và con cháu, thực phẩm và tài sản, tất cả đều là ảo ảnh, vậy hãy từ bỏ chúng.
    Trò giải tríthanh danh và những hoàn cảnh tốt đẹp, tất cả đều là những che chướng nghiêm trọng, vậy hãy từ bỏ chúng.
    Tình bạnquyến thuộc và người hầu, tất cả đều là gốc rễ của luân hồi gây nên bám luyến và sân hận, vậy hãy từ bỏ chúng.
    Năm, tháng, ngày, và giờ tất cả đều làm ngắn lại thời gian còn lại trước cái chết, vậy hãy nhanh chóng thực hành.
    Người không kiên nhẫn và không có mục đích đúng đắn họ xem thân nhânthực phẩmtài sản và con cháu là quan trọng. Họ xem sự giải trí tiêu khiển là hoàn cảnh tốt đẹp. Họ xem tình bạn là vui sướng. Không để ý đến năm, tháng, ngày trôi qua, họ chỉ ngồi đếm chiều dài cuộc sống. Vào lúc chết, họ phải tự mình lèo lái.

    Sự khó khăn của việc thực hành Pháp

    Đạo Sư Padma nói: Thật sự là khó thực hành Pháp.
    Bà hỏi: Thưa, như vậy có nghĩa gì?
    V Thầy nói: Chấp giữ tà kiến là nguy hiểm.
    Thiền định bị sai lạc do tạo tác của tâm thức.
    Kẻ địch tệ nhất là phá hỏng samaya.

    Hành bị lừa gạt vì những hành vi bất thiện của thân, khẩu, ý.
    Giáo lý bị hủy hoại vì quá nhiều tham vọng.
    Pháp bị tàn lụi do ham đạt được giàu có.
    Giới nguyện bị hư hỏng do chỉ trích những người khác.
    Con đường bị lầm lạc vì chấp đau khổ là có thật.
    Tính khiêm tốn bị mất vì thèm muốn những sự vật hấp dẫn.
    Mục đích bị sai lạc do tất cả danh lợi của cuộc sống này.
    Những vị thầy không thực hành Pháp đều lúng túng và những thiền giả như vậy đều chán nản thất vọng.

    Những cách để cảm thấy thong dong 

    Vị Thầy nói: Có những cách làm thong dong nếu con biết làm như thế nào.
    Bà hỏi: Mong Thầy giải nghĩa!
    Vị thầy nói: Khi thoát khỏi trụ bám nhị nguyên, kiến được thong dong.
    Khi thoát khỏi hôn trầmtrạo cử, và xao lãngthiền định được thong dong.
    Khi bám luyến được tịnh hóa như hư không, hạnh được thong dong.
    Khi tâm con thoát khỏi buồn khổ, nơi cư trú của con cảm thấy thong dong.
    Khi thiên chấp được thanh lọc, lòng bi được thong dong.
    Khi trụ bám được tịnh hóa, sự bố thí được thong dong.
    Khi biết thực phẩm và của cải là huyễn ảohoan hỷ được thong dong.
    Khi không có dáng điệu kiêu mạn, những hoạt động hàng ngày của con được thong dong.
    Khi không sống cuộc đời của một gia chủ bị đau khổ dẫn dắt, sinh nhai được thong dong.
    Khi không đua tranh theo những phẩm tính tôn quý, tình bạn được thong dong.
    Khi thoát khỏi cách cư xử ấu trĩ và chấp ngã, người ta được thong dong.
    Khi đi theo một vị Thầy tôn quý có lòng bi và những hướng dẫn khẩu truyền, người ta được thong dong.
    Khi hiểu rằng bản tánh Như Lai đều hiện diện trong sáu loại chúng sanh, con thong dong cảm thấy họ là những thân nhân thân thuộc.
    Khi cắt đứt bám luyến, con làm bất cứ gì đều thong dong.
    Khi những hình tướng và hiện hữu giải thoát tự nhiên, sự phát hiện đại lạc được thong dong.
    Khi con biết âm thanh sắc tướng là như huyễn, việc dứt bỏ đau khổ được thong dong.
    Khi con nhận ra bản lai diện mục, việc thoát khỏi nỗ lực và cố gắng được thong dong.
    Khi tư tưởng được nhận ra là pháp tánh, con thong dong sử dụng những gì con thấy như là thiền định.
    Hiểu được những điều này, con sẽ thong dong khi làm bất cứ điều gì.
    Chúng sanh của thời buổi đen tối chẳng buông bỏ chấp ngã nên không hạnh phúc. Tất cả họ đều đáng thương.

    Những cách hạnh phúc 

    Vị Thầy nói: Nếu con có thể đi theo những hướng dẫn khẩu truyền này, thì có những cách để được hạnh phúc.
    Bà hỏi: Thưa, chúng con nên làm gì?
    Vị Thầy nói: Vì vũng lầy bám luyến và chấp thủ không có đáy, nếu từ bỏ quê hương con sẽ hạnh phúc.
    Vì sự học và tư duy về tri kiến là vô cùng, nếu chứng ngộ tâm mình con sẽ hạnh phúc.
    Vì những chuyện trò trống rỗng thường tình không bao giờ cạn, nếu giữ im lặng con sẽ hạnh phúc.
    Vì những hoạt động tiêu khiển của thế gian không bao giờ ngừng, nếu ở nơi hoang vắng con sẽ hạnh phúc.
    Vì không bao giớ có kết thúc những hoạt động, nếu từ bỏ hành động con sẽ hạnh phúc.
    Vì việc tích lũy của cải không bao giờ đem đến bằng lòng, nếu buông bỏ bám luyến con sẽ hạnh phúc.
    Vì những kẻ thù không bao giờ có khuất phục, nếu chiến thắng những cảm xúc phiền não của mình con sẽ hạnh phúc.
    Vì những thân nhân mà con gắn bó, nếu cắt đứt những liên hệ con sẽ hạnh phúc.
    Vì gốc rễ luân hồi không bao giờ chịu đứt, nếu cắt đứt chấp ngã con sẽ hạnh phúc.
    Vì những tư tưởng và khái niệm không bao giờ cạn, nếu cắt đứt hoạt động của tư tưởng con sẽ hạnh phúc.
    Nói chung, những chúng sanh không thoát khỏi chấp ngã đều không hạnh phúc. Họ đau khổ lâu dài trong các cõi sinh tử luân hồi.

    Đi lạc đường 

    Đạo Sư Padma nói: Có nhiều hành giả đi lạc và trở thành người thường sau khi đã thọ giới nguyện.
    Bà hỏi: Thưa, thế có nghĩa gì?
    Vị Thầy nói: Hành giả (yogi) đi lạc đường khi nói về kiến (cái thấy) mà không nhận biết bản tâm và tìm nó trong mọi hướng.
    Hành giả đi lạc khi đè nén giam cầm tâm thức mình và vì không hiểu nên đã thực hành “thiền định mê muội” vô ký.
    Hành giả đi lạc khi tuyên bố mọi sự đều là tâm và sau đó dấn thân vào những hành vi phù phiếm.
    Bà hỏi: Thưa, người ta tránh đi lạc như thế nào?
    Vị Thầy nói: Hành giả không đi lạc khi nhận biết những hình tướng là tâm và lấy pháp thân là con đường.
    Hành giả không đi lạc khi cắt đứt mọi tạo tác của tâm và có xác tín của kiến.
    Hành giả không đi lạc khi áp dụng điều này vào thực hành và lấy tánh giác làm con đường.
    Hành giả không đi lạc khi hiểu rằng những hình tướng biểu hiện là những người trợ giúp và thoát khỏibám luyến, chấp thủ.
    Bất luận thế nào, trong thời buổi suy đồi phần lớn hành giả đi lạc đường. Chỉ có một số ít người đi đúng hướng.

    Một số điều không thể tránh khỏi 

    Đạo Sư Padma nói: Khi thực hành Pháp, một số điều quan trọng không thể tránh được.
    Bà hỏi: Thưa, điều đó có nghĩa gì?
    Vị Thầy nói: Khi nhận biết trí tuệ đồng khởi đang hiện diện trong chính con, thì không cách nào thoát khỏi việc đạt giác ngộ.
    Khi nhận ra đặc tính của luân hồi là đau khổ liên tục và chuyển tâm con khỏi nó, thì không cách nào tránh được việc giải thoát khỏi luân hồi.
    Khi không chấp vào thành kiến đối với những học phái triết học, không cách nào tránh khỏi đạt được sự học uyên bác vô biên.
    Khi con nhận ra đặc tính của luân hồi là đau khổ liên tục và quay lại với nó, thì không cách nào tránh được việc thoát khỏi luân hồi.
    Khi con không tách lìa với bám chấp và trụ định, thì không cách nào tránh được việc rơi lại vào sinh tử luân hồi.
    Vì trí tuệ không có bất kỳ hình tướng cụ thể nào, khi con biết cách làm trong sạch năm độc một cách tự nhiên, thì không cách nào con có thể đọa địa ngục.
    Ở đây không có ai sở hữu được những phương pháp này, nên tất cả sẽ phải lang thang trong luân hồi một thời gian dài.

    Không chứng đắc 

    Đạo Sư Padma nói: Cách thực hành Pháp của người ta sẽ không đem lại chứng đắc.
    Bà hỏi: Thưa, điều đó có nghĩa gì?
    Vị Thầy nói: Khi ban giáo lý, họ lạc vào sự huênh hoang và chê bai.
    Khi học hỏi, họ lạc vào hy vọng và sợ hãi.
    Khi chủ tọa một bữa tiệc cúng dường, họ lạc vào tham chấp thực phẩm và đồ uống.
    Khi thiền định, họ lạc vào hôn trầm và trạo cử.
    Khi tạo công đức, họ lạc vào việc tìm sự kính trọng và lợi lộc.
    Khi đạt được sự khéo léo của hiểu biết, họ lạc vào tham muốn lớn hơn.
    Khi liên kết với nhiều đệ tử, họ lạc vào căng thẳng trong thực hành Pháp.
    Có quá nhiều hành giả đi ngược lại với Pháp trong bất kỳ những gì họ làm.

    Sự tự kiêu 

    Đạo Sư Padma nói: Những người gọi là hành giả ấy có tham vọng lớn trong sự kiêu mạn và tự cao của họ.
    Bà hỏi: Thưa, điều đó có nghĩa gì?
    Vị Thầy nói: Một số người tự cao xem họ có hiểu biết trong học và dạy.
    Một số người tự cao xem họ là người thành kính và đang thực hành Pháp.
    Một số người tự cao xem họ là thiền giả sống cô độc trong núi non.
    Một số người tự cao xem họ là có thần lực và những khả năng vĩ đại.
    Một số người khao khát giống như một thú ăn thịt ngửi thấy mùi máu khi họ thấy của cải hay đối tượng hấp dẫn.

    Cắt đứt sự phức tạp của thiện và ác

    Đạo Sư Padma nói: Khi thực hành Pháp, cần cắt đứt sự phức tạp của những hành vi thiện và ác.
    Bà hỏi: Thưa, điều đó có nghĩa gì?
    Vị Thầy nói: Khi những ý niệm chấp ngã bị cạn kiệt, bấy giờ không có Pháp, không hành động xấu, không nghiệp, và không quả báo. Thế nên con đã cắt đứt được sự phức tạp của hành động thiện ác.
    Vì vậychừng nào mà con chưa dứt niệm tưởng chấp ngã thì những hành động bất thiện vẫn sẽ tích lũy nghiệp và sinh quả cũng như những hành động thiện vẫn tích lũy nghiệp và tạo ra quả.
    Khi những ý niệm bị cạn kiệt, sẽ không có sự tích lũy của thiện hay ác và sẽ chẳng có kết quả nào xảy ra. Điều này được gọi là “Sự cạn kiệt của những nguyên nhân và điều kiện (nhân và duyên)”. Nó cũng được gọi là “chân lý tuyệt đối.”

    Trong tương lai, khoảng 500 năm của thời đại suy thoái, một số người sẽ buông mình vào những cảm xúc tiêu cực thô bạo, vì không nhận ra sự chấp ngã và thất bại trong việc làm giảm tư tưởng ý niệm.

    Tự nhận rằng mình đang nắm giữ kiến giải tuyệt đối, họ sẽ tuyên bố rằng quan tâm đến những hậu quả của những hành động thiện hay ác là một kiến giải thấp.

    Coi thường luật nhân quả, họ sẽ tuyên bố rằng tâm họ đã giác ngộ.
    Sẽ có một số người hành động một cách phù phiếm và không kiểm soát.
    Hạnh của họ bị hư hỏng sẽ dẫn dắt chính họ và người khác đi lạc hướng.
    Chớ theo gương của họ dù chỉ trong một khoảnh khắc.

    Ta, Tsogyal, một phụ nữ ngu dốt, phụng sự vị Thầy hóa thân trong một thời gian dài. Vào những dịp khác nhau, Ngài đã ban khai thị về thực hành Pháp mà Ta luôn luôn khắc ghi trong trí nhớ hoàn hảo của Ta, thu thập và viết lại vì lợi ích của những thế hệ tương lai.

    Vì bây giờ chưa phải là thời điểm thích hợp để truyền bá, Ta đã cất giấu những giáo huấn này như một kho tàng quý báu. Cầu mong những người xứng đáng và đã được định trước gặp được chúng.

    “Chuỗi giáo huấn vấn đáp” được ghi lại trong Hang Thượng tại Chimphu vào ngày hai mươi lăm tháng thứ hai của mùa thu trong Năm con Heo Cái.

    Dấu ấn kho tàng.
    Dấu ấn cất giấu.
    Dấu ấn giao phó.

    Yeshe Tsogyal ghi lại và chôn dấu

    Read more »
  • Thực hành Đại Toàn Thiện trong đời sống hàng ngày

     

    By Dilgo Khyentse Rinpoche

    Thực hành thiền Đại toàn thiện trong cuộc sống hằng ngày chỉ đơn giản là phát triển một sự chấp nhận hoàn toàn và thảnh thơi, một sự rộng mở không giới hạn trước mọi hoàn cảnh.

    Chúng ta nên nhận ra sự rộng mở này như là một sân chơi của những cảm xúc của chúng ta và quan hệ với mọi người mà không có sự giả tạo, cố gắng điều khiển hay sắp đặt kế hoạch.

    Chúng ta nên trải nghiệm mọi điều một cách toàn thể, không bao giờ rút lui vào trong bản thân chúng ta như một con chồn giấu mình trong hố của nó. Sự thực hành này giải phóng vô vàn năng lượng vốn thường bị bó hẹp lại bởi tiến trình cố gắng duy trì những điểm quy chiếu cố định. Sự liên hệ quy chiếu là quá trình chúng ta rút khỏi kinh nghiệm trực tiếp trong cuộc sống hằng ngày.

    Có mặt trong thời khắc hiện tại có thể ban đầu gây ra sự sợ hãi. Tuy nhiên, bằng việc đón chào những cảm xúc sợ hãi cùng với toàn thể sự rộng mở, chúng ta vượt qua những chướng ngại được tạo nên bởi những khuôn mẫu cảm xúc theo thói quen.

    Khi chúng ta dấn mình vào thực hành khám phá không gian, chúng ta nên phát triển cảm giác mở rộng hoàn toàn chính chúng ta tới toàn thể vũ trụ. Chúng ta nên mở rộng bản thân chúng ta bằng sự đơn giản và trần trụi tuyệt đối của tâm. Đó là cách thực hành mạnh mẽ và thường xuyên để gỡ bỏ mặt nạ của sự tự bảo vệ.

    Trong sự tham thiền của mình, chúng ta không nên phân tách giữa nhận thức và đối tượng của sự nhận thức. Chúng ta không nên giống như con mèo đang rình chuột. Chúng ta nên nhận ra rằng mục tiêu của tham thiền chẳng phải “đi sâu vào bản thể” của chúng ta hay rút lui khỏi thế giới. Sự hành trì nên được tự do và phi khái niệm, không bị gò bó bởi sự tự quán tâm  hay sự tập trung.

    Không gian của trí tuệ bao la, không có khởi thủy và tự sáng tỏ này là nền tảng của hiện hữu –  sự khởi đầu và sự kết thúc của mọi hỗn độn. Sự hiện diện của tính giác trong trạng thái nguyên thủy không thiên vị đối với giác ngộ hay không giác ngộ. Nền tảng của hiện hữu này, vốn được biết đến như tâm bổn nguyên hay thanh tịnh, là cội nguồn mà từ đó mọi hiện tượng xuất hiện. Nó được biết đến như là mẹ vĩ đại, như thai tạng của mọi tiềm năng mà trong đó, mọi thứ khởi sinh và tan biến trong trạng thái tự hoàn thiện và tuyệt đối tự nhiên.

    Mọi khía cạnh của hiện tượng là hoàn toàn trong sáng và rõ ràng. Toàn thể vũ trụ là rộng mở không chướng ngại –  mọi thứ thâm nhập lẫn nhau.

    Nhìn mọi thứ trần trụi, rõ ràng và tự do khỏi những che ám, không có gì để đạt được hay chứng ngộ. Bản tính của hiện tượng xuất hiện một cách tự nhiên và thể hiện tự nhiên trong sự tính giác phi thời gian. Mọi thứ hoàn hảo như nó vốn là. Mọi hiện tượng xuất hiện trong sự duy nhất của chúng như là một phần của một nhịp điệu luôn thay đổi. Những nhịp điệu này sống động với ý nghĩa và tầm quan trọng tại mỗi thời khắc; tuy nhiên không có ý nghĩa gì nếu bám chấp vào những ý nghĩa đó ngoài thời khắc mà chúng thể hiện chính mình.

    Đây là vũ điệu của năm đại mà trong đó vật chất là biểu hiện của năng lượng và năng lượng là biểu hiện của tính không. Chúng ta là biểu hiện cho sự giác ngộ của chính chúng ta. Bằng sự không cố gắng hay thực tập bất cứ điều gì, sự giải thoát hay giác ngộ đã có mặt ở đó rồi.

    Hành trì thiền Đại toàn thiện mỗi ngày chỉ là bản thân cuộc sống mỗi ngày. Bởi trạng thái kém phát triển không tồn tại, do đó không cần thiết phải hành xử theo bất kỳ một cách đặc biệt nào hay cố gắng để đạt được bất kỳ điều gì ở trên hay ở dưới điều mà chúng ta đang là. Không nên có cảm giác phấn đấu để đạt tới một “mục tiêu tuyệt vời” hay một “trạng thái cao cấp” nào đó.

    Cố phấn đấu đạt tới một trạng thái như vậy là một chứng loạn thần kinh, nó chỉ điều kiện hóa chúng ta và phục vụ cho việc làm chướng ngại dòng chảy tự do của Tâm. Chúng ta cũng nên tránh việc nghĩ về bản thân của chúng ta như những người không có giá trị –  chúng ta vốn tự do và không điều kiện. Chúng ta về thực chất đã giác ngộ và chẳng thiếu điều gì.

    Khi dấn mình vào tham thiền, chúng ta nên cảm thấy nó tự nhiên như ăn, thở và đi vệ sinh. Việc đó không nên trở thành một sự kiện đặc biệt hay theo nghi thức, bị thổi phồng lên bởi sự hệ trọng và trang nghiêm. Chúng ta nên hiểu rằng thiền vượt hơn khỏi nỗ lực, thực hành, mục đích, mục tiêu và tính nhị nguyên của giải thoát và không giải thoát. Thiền luôn lý tưởng; không cần thiết phải sửa chữa bất cứ điều gì. Bởi bất cứ điều gì khởi lên đơn thuần chỉ là trò chơi của tâm thức như vậy, không có thiền không đạt yêu cầu và không cần thiết phải đánh giá những niệm tưởng là tốt hay xấu.

    Do đó, chúng ta nên đơn giản chỉ cần ngồi. Đơn giản là ở lại tại vị trí riêng của bạn, trong điều kiện riêng của bạn đúng như nó vốn là. Hãy quên những cảm xúc tự ý thức, chúng ta không cần phải nghĩ “tôi đang thiền đây.” Sự hành trì của chúng ta nên phi nỗ lực, không căng thẳng, không cần cố gắng để kiểm soát hay gượng ép và không cần cố gắng để trở nên “an lạc”.

    Nếu chúng ta nhận ra rằng chúng ta đang làm phiền chính bản thân mình bằng bất kỳ cách nào trong những cách trên, chúng ta dừng thiền và đơn giản là nghỉ ngơi, thư giãn một lúc. Sau đó, chúng ta lại tiếp tục hành thiền. Nếu chúng ta có “những trải nghiệm thú vị”  trong hay sau lúc hành thiền, chúng ta nên tránh làm chúng trở nên đặc biệt. Dành thời gian nghĩ về những kinh nghiệm chỉ đơn giản là một sự phân tâm và một sự cố gắng để trở nên mất tự nhiên. Những kinh nghiệm này đơn thuần là dấu hiệu của sự thực hành và nên được coi là những sự kiện thoáng qua. Chúng ta không nên cố gắng trải nghiệm lại chúng bởi như vậy chỉ làm sai lệch sự tự phát tự nhiên của tâm thức.

    Mọi hiện tượng đều tươi mới một cách hoàn hảo, duy nhất tuyệt đối và hoàn toàn tự do khỏi tất cả những khái niệm về quá khứ, hiện tại và tương lai. Chúng được kinh nghiệm trong sự không có thời gian.

    Dòng tương tục của sự khám phá mới, sự phát lộ và nguồn cảm hứng phát sinh tại mọi thời khắc chính là sự biểu hiện của sự sáng tỏ của chúng ta. Chúng ta nên học để thấy cuộc sống mỗi ngày như một mạn đà la – những viền tua sáng tỏ của kinh nghiệm, tỏa ra một cách tự nhiên từ bản tính rỗng không của bản thể chúng ta. Những khía cạnh của mạn đà la của chúng ta là các đối tượng hằng ngày trong kinh nghiệm sống của mình chuyển động trong điệu vũ hay trò chơi của vũ trụ. Bằng hình ảnh tượng trưng này, người thầy nội tại phát lộ ý nghĩa sâu sắc và tối hậu của bản thể. Do đó, chúng ta nên tự nhiên và không gò bó, chấp nhận và học từ mọi điều. Điều này cho phép chúng ta nhìn thấy mặt hài hước và mỉa mai của các sự kiện mà thông thường sẽ khiến chúng ta nổi cáu.

    Trong thiền, chúng ta có thể nhìn xuyên qua những ảo tưởng về quá khứ, hiện tại và tương lai –  kinh nghiệm của chúng ta trở thành sự liên tục của cái bây giờ. Quá khứ chỉ là một ký ức không đáng tin cậu còn neo lại cho tới hiện tại. Tương lai chỉ là sự phóng chiếu về những quan niệm hiện tại của chúng ta. Hiện tại bản thân nó biến mất ngay khi chúng ta cố nắm bắt nó. Do đó, tại sao lại phải bận tâm với sự cố gắng thiết lập một ảo ảnh về nền tảng vững chắc?

    Chúng ta nên tự giải thoát mình khỏi những ký ức về quá khứ và những định kiến về thiền. Mỗi thời khắc thiền đều duy nhất hoàn toàn và đầy tiềm năng. Trong những thời khắc này, chúng ta không thể đánh giá sự hành thiền của chúng ta theo kinh nghiệm quá khứ, lý thuyết khô cứng hay những lời khoa trương rỗng tuếch.

    Đơn giản là dấn mình trực tiếp vào thiền trong thời khắc hiện tại này, với toàn thể hiện hữu của chúng ta, thoát khỏi do dự, chán ngán hay phấn khích, đó chính là giác ngộ

    Read more »
RSS